Tiếp tôi trong căn hộ 24 m2 cơ quan phân cho vợ chồng anh tại khu nhà Công vụ Công an Thanh Hoá, Trung tá Mai Xuân Ngọc trở nên trầm tư hơn ngày thường rất nhiều. Tôi hiểu rằng anh đang rất xúc động khi kể về sự hy sinh của cha anh trong chiến trường miền Nam với niềm tự hào và nỗi đau của một người con đã từng phải vô cùng khó khăn, vất vả mới tìm được mộ cha nhưng hài cốt của ông thì không còn được nguyên vẹn bởi sự tàn ác của kẻ địch...
Bằng giọng trầm buồn, anh Ngọc kể rằng: Bố anh – Ông Mai Văn Nhứ là con trai “độc đinh” của cả dòng họ Mai Văn tại xã Hà Ngọc, huyện Hà Trung. Trước năm 1954, ông có mong muốn được tham gia quân đội nhưng vì là “độc đinh” nên cả dòng họ nhất quyết không đồng ý. Ông đã trốn gia đình, xin vào Trung đội du kích vũ trang huyện Hà Trung và được cử làm Trung đội trưởng. Sau hoà bình, ông được tuyển vào Công an vũ trang Thanh Hoá (Bộ đội biên phòng ngày nay). Đến năm 1960 ông được chuyển sang Ty Công an Thanh Hoá. Năm 1963, ông kết hôn với mẹ anh – bà Đỗ Thị Minh Côi là một nữ diễn viên của Nhà hát Chèo Thanh Hoá và lần lượt sinh 2 cậu con trai, anh là con cả (sinh năm 1964) và cậu em trai là Mai Ngọc Sơn (sinh năm 1966). Tuy nhiên, một điều đáng buồn là anh Sơn lại bị tật nguyền bẩm sinh. Năm 1967, Bộ Công an có chủ trương tăng cường lực lượng chi viện cho chiến trường miền Nam. Sau khi được dự lớp tập huấn để chi viện cho chiến trường B tại Học viện An ninh nhân dân, cuối năm 1967 bố anh - Ông Mai Văn Nhứ đã viết đơn xung phong tình nguyện vào mặt trận Tây Nguyên. Về nhà, ông đã nói dối gia đình là ông được Nhà Nước cử đi học tại Liên Xô. Mãi đến khi, từ chiến trường ông gửi thư về là ông được tổ chức phân công chi viện vào chiến trường và làm Trưởng tiểu ban điệp báo của Công an tỉnh Đăklăk thì cả vợ ông và người mẹ già của ông (Bà nội anh Ngọc) hai lần đã từng ngăn cản đứa con trai “độc đinh” của họ tộc ra mặt trận lúc ấy mới “té ngửa” là bị ông “lừa” vì ông đã trốn gia đình để đi theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Ông vào chiến trường, để lại người vợ trẻ cùng 2 đứa con trai thơ dại, đứa lớn mới 4 tuổi, đứa bé mới chưa đầy 1 tuổi lại bị tật nguyền. Hai anh em cứ phải theo mẹ đi khắp nơi để biểu diễn và sống nhờ sự đùm bọc cưu mang của cả đoàn chèo. Thế rồi một ngày đầu năm 1971, có người cháu họ xa của bố anh làm việc ở UBND xã Hà Ngọc thông báo cho mẹ con anh về quê có việc gấp. Mẹ anh bỏ 2 đứa con vào một cái thúng buộc sau xe đạp tất tưởi từ Thị xã Thanh Hoá về quê đã thấy bà nội anh đang gào khóc ngoài UBND xã vì người ta đang chuẩn bị làm lễ truy điệu cho bố anh....
 |
|
Liệt sĩ Mai Văn Nhứ và các đồng đội tại Công an thanh Hoá chụp ảnh lưu niệm trước khi vào chiến trường Daklak .(Người đứng ngoài cùng bên trái)
|
Trầm ngâm một hồi, anh Ngọc kể tiếp cho tôi nghe về hành trình anh và những người đồng đội cũ của bố anh ở Công an tỉnh Đăklăk đi tìm lại mộ ông - Liệt sĩ CAND Mai Văn Nhứ: Năm 1995, sau khi tốt nghiệp Học viện An ninh nhân dân và được phân công về phòng Bảo vệ chính trị I (Công an tỉnh Thanh Hoá) anh Ngọc mới có điều kiện vào Đăklăk để đi tìm mộ bố. Vào Đăklăk, anh đã tìm được ông YANIEN, nguyên phó Công an huyện CưMgar - Người đã chứng kiến sự hy sinh và chôn cất bố anh ngay sau khi quân giặc rút đi. Ông YANIEN nói rằng, ngày ấy ông được cử đi làm cảnh giới cho bố anh cùng 5 đồng chí quân báo của tỉnh đội Đăklăk làm nhiệm vụ ở địa bàn Krông Ana (nay là huyện Cư Kuin) cách Thị xã Buôn Ma Thuột gần 50 km. Ngày 26/11/1970, trong một trận càn vào vùng đầm lầy nông trường Krông Ana địch đã bắt được bố anh và 5 đồng chí quân báo của tỉnh đội. Bọn chúng đã bắn chết cả 6 người rồi đem chặt đầu vứt xuống vùng đầm lầy. Dã man hơn, bọn chúng còn lấy lựu đạn cài vào tay để nếu có ai đến lấy xác đồng đội thì sẽ bị lựu đạn nổ. Lúc ấy, ông YANIEN đi sau cùng nên chưa bị địch phát hiện đã phải nằm im dưới bùn hơn 1 ngày trời và chứng kiến sự hy sinh đau đớn của 6 người đồng đội. Sau đó, ông YANIEN đã chôn cất thi hài không còn nguyên vẹn của các đồng đội, trong đó có liệt sĩ Mai Văn Nhứ bằng một mảnh ni lông và một chiếc võng dù. Sau ngày giải phóng, ông YANIEN và rất nhiều đồng đội ở Công an Đăklăk đã cất công quay lại khu vực này để tìm mộ đồng đội nhưng không thấy. Phải mất gần 2 tháng trời đào bới, tìm kiếm khắp khu vực huyện Cư Kuin, anh Ngọc và ông YANIEN mới tìm thấy được hài cốt của bố anh tại khu vườn trồng càphê của một người dân từ Thanh Hoá vào xây dựng khu kinh tế mới tại xã EaHu, huyện Cư Kuin, tỉnh Đăklăk.
Với những cống hiến hy sinh cho sự nghiệp giải phóng đất nước, liệt sĩ Mai Văn Nhứ đã được Nhà nước tặng thưởng Huân chương kháng chiến hạng Nhất; Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Nhất và rất nhiều phần thưởng cao quí khác. Tuy nhiên, đối với Trung tá Mai Xuân Ngọc ngoài niềm tự hào về sự anh dũng hy sinh của người cha, trong anh luôn chứa đựng sự đau đớn không bao giờ nguôi ngoai đó là hài cốt của bố anh không còn được nguyên vẹn. Dẫu biết rằng chiến tranh là vô cùng nghiệt ngã, là mất mát và đau thương nhưng khi viết bài viết này, chính bản thân tôi cũng cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Chỉ biết cầu mong cho linh hồn của liệt sĩ Mai Văn Nhứ cũng như hàng triệu người con trên khắp đất nước Việt Nam này đã đổ máu, hy sinh cho độc lập, tự do của dân tộc dưới suối vàng được siêu thoát. Xin được chia sẻ những mất mát đau thương đối với thân nhân của họ, những người như Trung tá Mai Xuân Ngọc./. |