Yêu cầu khẩn thiết đó cũng đã được đề cập trong một bài viết của Nhà khoa học Vật lý Hạt nhân, 5 năm trước, trên VietNamNet. Dịp này, chúng tôi trân trọng giới thiệu lại.
Nhân loại không bao giờ quên Ngày Thứ Hai đen tối và ngày Thứ Năm kinh hoàng năm 1945: hai thành phố nước Nhật bị hủy diệt bởi bom nguyên tử.
|

|
|
Quả nấm nguyên tử Hiroshima
|
Quả bom ném xuống Hiroshima, lúc 8 giờ 15 phút sáng ngày 6 tháng 8 năm 1945, là loại bom Urani (chứa 1kg U235 giàu), dù chỉ dài 3,3 mét, đường kính 0,7 mét, nặng 4 tấn và có tên gọi mĩ miều là "Chú nhóc con" (Little Boy), nhưng sức huỷ diệt mạnh như 15 ngàn tấn thuốc nổ thông thường TNT, đủ biến 92% thành phố thành gạch vụn và tro tàn, làm chết hơn 20 vạn người.
Quả bom ném xuống Nagasaki, lúc 11 giờ 2 phút trưa ngày 9 tháng 8, lại là loại bom nguyên tử loại khác, bom Plutonium (chứa Pu239), dài 3,25 mét, đường kính 1,52 cm, nặng 4,5 tấn, dù mang cái tên hài hước là "Chàng béo phì" (Fat Man), nhưng khổ đau gây ra cho con người không thể kể xiết, với sức tàn phá đến 21 ngàn tấn TNT đã phá huỷ hoàn toàn 6,7 km2 nhà cửa (1/3 số nhà của Nagasaki) và sát hại 2/3 số dân thành phố (7,3 vạn người chết, 7,5 vạn người bị thương).
Những ngày định mệnh tháng 8/1945 đó, sự kiện tang tóc đối với 30 vạn dân lành Nhật Bản nói trên là lời cảnh báo đối với toàn nhân loại về mối đe doạ mới đang tồn tại trên trái đất của chúng ta, một nguy cơ khủng khiếp - nguy cơ nguyên tử.
|

|
|
Tàu ngầm mang bom nguyên tử luôn có mặt trên các đại dương.
|
Dù Thế chiến II đã chấm dứt hơn nữa thế kỷ, nhưng thực sự mối đe doạ nguyên tử càng ngày càng tăng, cả bề rộng lẫn chiều sâu.
Hồi đó, chỉ có mỗi nước Mỹ sở hữu vài quả bom A cỡ nhỏ. Ngày nay, hàng ngàn quả bom hạt nhân với đủ kích cỡ chất đầy kho các siêu cường hạt nhân Mỹ, Nga, Anh, Pháp, Trung quốc và các "tiểu cường" Ấn Độ, Pakistan, Israen ... Chưa kể những quốc gia như CHND Triều Tiên, Iran …đã hoặc đang muốn có loại vũ khí này.
Ngày nay, bên cạnh bom A (bom phân hạch), còn có bom khinh khí hay bom H (bom tổng hợp nhiệt hạch). Bên cạnh bom "macro" mạnh gấp hàng trăm lần loại bom thả xuống Hiroshima và Nagasaki là bom mini hay bom chiến thuật chỉ sát thương phạm vi hẹp, bom nơtron hay "bom sạch" chỉ giết người mà không phá huỷ nhà cửa và "nền văn minh nhân loại". Bên cạnh phương tiện ném bom là máy bay đủ loại, còn có tên lửa đủ kiểu, đủ tầm gần xa, có thể đưa thần chết đến bất cứ địa điểm nào trên trái đất.
Mặc dù năm 1970, để ngăn chặn sự lây lan nhanh chóng "dịch nguyên tử" đến nhiều quốc gia, một hiệp ước không phổ biến vũ khí hạt nhân; gọi tắt là NPT ra đời thu thập được chữ ký của khoảng 190 nước ký và hiệp ước này đã có một số tác dụng nhất định ngăn chặn những nước chưa có vũ khí hạt nhân đi đến với vũ khí này. Nhưng, thực sự, mối đe doạ của loại vũ khí huỷ diệt không vì thế mà giảm đi.
Nhiều nước có tiềm năng hạt nhân như Ấn Độ, Pakistan, Israen vẫn không tham gia NPT, nhưng nào ai ngăn cản được họ “im lặng” đứng vào "câu lạc bộ" bom nguyên tử. CHND Triều Tiên từng gia nhập nhưng lại rút ra khỏi NPT (năm 2003) và từng bước tiến đến sở hữu thứ vũ khí đó.
Đặc biệt các "ông lớn nguyên tử" đâu có sẵn sàng giảm tiềm lực vũ khí hạt nhân của mình và chưa bao giờ nói đến sẽ làm gương cùng với mọi quốc gia khác huỷ bỏ hoàn toàn loại vũ khí mà toàn nhân loại lo sợ và ghê tởm. Các hiệp định cấm thử vũ khí hạt nhân, hiệp ước chống tên lửa đạn đạo chính họ đặt bút viết nên, rồi chính họ cũng không nghiêm chỉnh và thống nhất thực thi.
Thật không công bằng khi các cường quốc nguyên tử vẫn giữ độc quyền, vẫn dùng công cụ nguyên tử để áp đặt các quốc gia khác đi theo quỹ đạo của mình, phục vụ quyền lợi riêng, ngay bây giờ, trong tình hình thế giới đã thay đổi, cuộc chiến tranh lạnh không còn tồn tại nữa. Chính điều này càng kích thích một vài quốc gia trỗi dậy lòng ham muốn sống chết phải có trong tay loại bom nguyên tử, dù chỉ một vài quả, để phòng thân, để đối trọng hay để mặc cả.
Trong bối cảnh đó, việc ngăn chặn sự lan truyền vũ khí hạt nhân sang một nước mới là rất cần thiết. Việc ngăn chặn loại vũ khí nguy hiểm này, dù là một quả bom mini hay một quả bom bẩn (chỉ chứa chất phóng xạ) rơi vào tay những kẻ khủng bố, cũng là rất cần thiết.
Nhưng điều quan trọng hơn cả chính là ý thức và trách nhiệm của tất cả các quốc gia trên thế giới, trước hết là "các ông lớn hạt nhân", phấn đấu cho một mục tiêu chung ngày càng ít nguy cơ hạt nhân và "cuối cùng là một thế giới không có vũ khí hạt nhân".
Tưởng nhớ những người dân thường xấu số trong những ngày định mệnh ở Hiroshima và Nagasaki, mọi người có lương tri trên trái đất hãy sát cánh nhau, hãy có tiếng nói chung, hành động chung: Vì một thế giới không có vũ khí hạt nhân.